Nhật ký hành trình – Vũng Tàu 11/2011

Sau những ngày căng thẳng và mệt mỏi cho các môn của học kì một, lớp chúng tôi quyết định tổ chức 1 chuyến dã ngoại để xả stress và thắt chặt tình đoàn kết cho các thành viên của lớp, cuối cùng địa điểm được chúng tôi chọn đến là khu du lịch sinh thái Paradise-Vũng Tàu. Như một quy luật trong kinh doanh loại hình dịch vụ du lịch thì giá những ngày cuối tuần sẽ cao hơn những ngày bình thường do có nhiều khách du lịch hơn, vì thế ban tổ chức đã chọn ngày giữa tuần làm ngày khởi hành để tiết kiệm chi phí cho phù hợp với túi tiền sinh viên và khắc ghi lại những dấu ấn, những kỉ niệm đẹp cho năm cuối đời sinh viên của chúng tôi.

More...

​1. Khởi hành

​Theo lịch trình, 7h xe bắt đầu chạy nhưng các bạn đã háo hức đến cổng trường tập trung khá sớm để chụp hình, chuẩn bị đồ đạc và chờ xe đến.

Đúng 7h, chiếc xe màu xanh lù lù chạy đến, cả nhóm nhao nhao, vui mừng hò hét “ xe mình kìa, xe tới rồi, xe tới rồi, lên xe đi bà con ơi!” Lên xe ổn định chỗ ngồi nhưng những tiếng chọc ghẹo, cười đùa vẫn rất khí thế khi xe bắt đầu lăn bánh thẳng tiến Vũng Tàu.

Sau 1 hồi tâm sự tự do, Lợi nhóm trưởng bắt đầu hoạt náo cho chúng tôi chơi những trò tập thể hò hét, thi thố, đối đáp…:D Trong không khí náo nhiệt đó, tôi cũng đứng lên bắt phạt tiếp nhóm trưởng và sướng lên những bài hát cho nhóm và cũng chính cái tật ham hố đó mà đã có lúc chính tôi cũng là người bị phạt.

​​2. ​​Vận động

Gần 10h trước mắt chúng tôi là khu du lịch sinh thái Paradise với bãi tắm rộng lớn, thơ mộng và sạch đẹp dưới cái nắng chói chang của mặt trời khi gần đứng bóng.

Cả nhóm nhanh chóng chuyển đồ đạc xuống xe và háo hức lao ra bãi tắm để tự do vẫy vùng trong làn nước xanh biếc, mặn mà ấy và chia đội nhóm chơi khởi động, thi đấu giao lưu .

Bãi biển rộng lớn ấy lúc này là của riêng chúng tôi, cả nhóm được chia thành 3 đội chơi. Trò Đua Ghe Ngo có lẽ không còn xa lạ gì với mọi người và đối với chúng tôi nó là một trò thú vị.

Đội của tôi do Nhật Tuyên làm thuyền trưởng, những tiếng “ lên…lên…lên…”của nó nghe thật khí thế, phía sau do An mập chủ trì, nó vừa đẩy, vừa chọi cát chọc ghẹo đội bạn. Nhờ lết cát có kĩ thuật (hí hí) nên đội chúng tôi là đội về đích sớm nhất, 2 đội còn lại hì hục đẩy đến mệt và bỏ cuộc luôn.

Sau trò khởi động đó, chúng tôi tiếp tục thi đá banh và sau đó là di chuyển về khu vực cắm trại nạp năng lượng để lấy sức chiến đấu.

​3. ​Đội nhóm

Cuộc chơi chính thức bắt đầu với trò đầu tiên là trong thời gian 10phút 3 đội phải đưa ra được tên đội, logo và slogan. Sau vài phút vò đầu bứt tóc, cuối cùng đội tôi quyết định lấy tên SƯ TỬ BIỂN, chọn tên đội đã khó nhưng vẽ logo cho nhóm có lẽ còn khó khăn hơn.

Cả nhóm chẳng biết vẽ con sư tử thế nào nên đưa ra ý tưởng vẽ mặt con mèo và chú thích bằng chữ SƯ TỬ BIỂN J. Các thành viên trong đội không nhịn được cười với cái ý tưởng sáng tạo ấy, cũng là một thành viên , An đã liều mình vẽ đầu con sư tử để cứu nguy cho đội. 10 phút trôi qua, áp lực thời gian căng thẳng nhưng logo đầu sư tử cũng được dán vào người của Tuyên – người đại diện đẹp trai hóm hỉnh của đội và cả đội hiên ngang bước lên nhảy múa trình diễn logo kèm theo slogan “Sư tử biển chiến thắng, yeah + tiếng gừưưưưư (hok ai sợ)”.

Có lẽ vui nhất là đội Lu Xu Bu, không những cái tên hóm hỉnh mà slogan của đội cũng lu xu bu phù hợp với cái tên nhóm: “Luôn luôn lắng nghe nhưng chưa chắc đã hiểu” và không quên kèm theo bài hát không kém phần luxubu của đội trưởng Văn Anh với câu hát “ở nơi ấy tôi đã thấy họ đi ấy không cần giấy…” .

Với sự dẫn dắt của đội trưởng Mẫn, nhóm 2 với cái tên DZO với tiêu chí nơi nào vui nơi đó có dzo, chỗ nào cũng dzo. Sau phần giới thiệu của từng đội và phần nhận xét của Ban Tổ Chức là phần công bố kết quả của BTC, cả ba đội ngóc đầu lên sân khấu hồi hộp, hồi hộp, hồi hộp và nghe kết quả……………….3 đội đồng giải do xuất sắc như nhau ^-^

Đội Luxubu
Đội Sư tử biển
Đội ​Dzô

Trò thứ hai – “dán và mò”. Với luật chơi là mỗi đội cử 2 nam + 2 nữ lên bịt mắt, nam bị dán giấy lên người và nữ mò để gỡ giấy. Có lẽ đây là trò chơi hấp dẫn nhất và làm cho mọi người cười bò, thậm chí làm cho Lợi (trưởng BTC) cười ra nước mắt. Đội SƯ TỬ BIỂN do Quê+Lực là cặp gỡ nhanh nhất, tôi + An bị bịt mắt nên khi nghe la lên đội mình nhanh nhất thì cười khoái chí và cứ cười theo khi mọi người cười ngất mà mình thì chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, mọi người cười cái gì J. Đến phần mình, tôi nhanh chóng gỡ được 4 miếng dán đầu tiên dù có miếng nằm ở những chỗ hiểm, đến miếng cuối cùng, An nói “để tao quay ra đằng sau cho mày gỡ”, tôi lúng túng chưa biết chỗ nào, An nói “ ở sau đít tao đó”, mấy đứa xung quanh thì cười hả hê còn tôi thì ngượng mà hok dám mò luôn nhưng trên tinh thần thi thố nên tôi cố gắng mò tứ tung và cuối cùng cũng gỡ được với thành tích cặp đôi về nhì. Nhưng ấn tượng nhất theo mọi người kể lại đó là cặp Anh + Kiều, Kiều mò loạn xạ, Anh sốt ruột cầm tay Kiều để vào khu vực ấy và ôi thôi…. Kiều mò trúng vào … của Văn Anh mà còn nói cái gì mà cứng cứng…(Jhahaha). Sau những tràng cười sảng khoái đó là phần công bố kết quả: đội SƯ TỬ BIỂN về nhất, LUXUBU về nhì và DZO về ba.

- Lên trên, lên trên, qua phải xíu... ừh, đúng rồi" =))
- "Gặp rồi, ủa sao cứng vậy nè" :)))
​Mò trúng gì mà cười khoái dữ
​Ban tổ chức toàn dán ở chổ hiểm

Trò thứ 3 cũng là trò kết thúc chương trình trò chơi buổi chiều – Các thành viên trong đội cột chân vào nhau và cùng di chuyển đến đích để ép bể bong bóng. Đúng với tiêu chí của cuộc chơi, mọi người chúng tôi đều thể hiện tinh thần đoàn kết và sử dụng chiến thuật làm việc nhóm để giành được chiến thắng. Đội SƯ TỬ BIỂN tuy khi di chuyển chậm hơn DZO nhưng với sự kĩ lưỡng chậm mà chắc nên chúng tôi cũng giành giải nhất về mình, LUXUBU thì ọp ẹp về ba.

​4. ​Giải lao

Kết thúc những trò chơi ấy cũng là lúc xế chiều, chúng tôi được tự do đi dạo và làm việc riêng, trong lều lúc này chia thành 2 tụ sát phạt nhau “tiến lên chặt hẻo”, những đứa không biết đánh bài như tôi thì kéo nhau đi dạo biển.

Cảm giác lần đầu tiên được để đôi chân trần bước trên bãi cát biển thỉnh thoảng có những đợt sóng vỗ vào với gió biển lồng lộng lúc chiều tà thật thú vị. Bãi biển lúc này không còn là của riêng chúng tôi nữa, biễn trở nên sinh động và vui hơn với những em học sinh khu vực này ra đá banh, các cặp đôi té nước vào nhau và nắm tay nhau cùng dạo bước trên biển thật lãng mạn.

Chúng tôi cứ đi, đi đến lúc gần đến giờ tập trung về trại mới chịu quay về. Tôi và Nhàn mải mê vừa đi vừa nói chuyện nên để lạc với nhóm và phải hỏi đường để về trại.

Lúc chưa tiến hóa, vẫn còn sống trên cây
​Chụp hình ngoại cảnh giới thiệu sản phẩm dép lào

​5. ​Hành quân đêm

Tập trung trong trại, chúng tôi nạp năng lượng để tiếp tục chiến đấu với trò chơi lớn Hành Quân Đêm.

7h45’ ba đội bắt đầu xuất phát. Nhiệm vụ đầu tiên của đội tôi là phải tìm được người mặc áo sọc ốm ốm, ko phải suy nghĩ thì chúng tôi cũng đoán ra đó là Quang Minh. Biết được đối tượng mình cần tìm nhưng phải tìm nó ở đâu giữa cái rừng dương um tùm tối tăm này? Thằng Tuyên lém lỉnh nói “ để tao gọi điện thoại cho nó hỏi coi nó ở đâu” và cả đội cười ồ lên với tiếng ò e í trong điện thoại (Q Minh tắt máy).

Thủ đoạn không thành, cả đội đành phải soi đèn pin đi tìm Minh ốm. Người mình cần gặp thì chưa thấy mà lại thấy thằng mập lù đang ngồi đợi nhóm khác đến tìm. Sau 1 hồi chạy lòng vòng kiếm Minh ốm thì cũng phát hiện được nó trốn trong 1 góc khuất um tùm và tối đen.

Trạm trưởng này giao cho chúng tôi nhiệm vụ là tìm 5 bọc nước và giải cái mật mã rắc rối đến nhũn não, sau 1 gợi ý đội tôi cũng giải được đó là câu thành ngữ “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. 

Thử thách thứ nhất đã vượt qua, chúng tôi được giao nhiệm vụ mới là tìm người mặc áo xanh mập ú.

Như lúc đầu đã gặp thằng mập đó nên đội tôi nhanh chóng tìm được vị trí ẩn nấp của nó. Đến nơi thì thấy đội LU XU BU đang dò dẫm săm soi dưới đất để tìm cây que theo yêu cầu của trạm trưởng Minh mập, đứa nào cũng vừa kiếm vừa lẩm bẩm chửi thằng mập chết bầm (kaka).

Chúng tôi trình giấy cho trạm trưởng Minh mập và hăm he rằng “giờ mày muốn tiền, muốn em út hay muốn cái gì thì tụi tao chìu, chơi khó là bị wuýnh hội đồng nghen”. Thằng mập cười hí hửng và bảo rằng: “tui biết các bạn thứ gì cũng có nhưng trước mắt thì tui chưa cần những thứ đó, giờ tui khát nước và đói bụng nên các bạn cho tui xin 1 lý nước và nướng cho tui 2 củ khoai”. Cả đội lí nhí nói với nhau “đúng là cái thằng ông địa, ham ăn ham uống nên mập như heo”. Nhiệm vụ cao cả đó được giao cho 2 bạn nam lực lưỡng của nhóm là Lực và Tuyên.

Trong lúc chờ khoai chín, những đứa con gái của đội bị yêu cầu là ca hát nhảy múa tặng cho mập 1 bài. Tôi, Quê, Liễu, Liên, Vy đi vòng quanh cây dừa và hát bài 2 con thằn lằn con để tặng nó. Sau đó trạm trưởng mập giao cho năm đứa con gái tụi tui đi bắt 10 con kiến đem về cho nó, Quê nhìn Minh mập phán 1 câu “tao bắt nguyên 1 ổ kiến đem zề cho nó cắn mày ốm luôn”.

Bốn bạn nữ đó bắt đầu đi tìm kiến, tôi dạt ra nướng khoai tiếp Lực và Tuyên. Đến bên bếp lửa Thành đang nấu nồi cháo, tôi thấy Tuyên đang loáy hoáy lùi khoai, trong đó có 1 củ khoai sống và 1 củ khoai đã được luộc. Cầm dĩa khoai nướng trên tay đem đến cho Minh mập Tuyên nói “tao cho nó ăn khoai sống cho nó đau bụng chết cha nó luôn”. Cùng lúc đó 10 con kiến cũng được mang đến nên chúng tôi được qua ải với điểm 8 với lời giải thích “ tại tụi bây cho tao ăn khoai sống”. 

Nhiệm vụ tiếp theo chúng tôi được yêu cầu tìm người mặc áo trắng, chúng tôi đoán ra ngay là An.

Đến trạm của An, công việc đầu tiên là mỗi người chúng tôi phải hát 1 bài và liên tiếp nhau, các thành viên trong đội phải múa minh họa theo bài hát, và đương nhiên với máu văn nghệ của nhóm, chúng tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ. Tiếp theo, 2 bạn nam của nhóm phải đi tìm 2 bó củi còn nữ thì tìm trái dương để làm 1 sâu chuỗi trái dương tặng cho trạm trưởng.

Với danh hiệu sinh viên sáng tạo, Nhật Tuyên đã thông minh bẻ nhánh cây rồi bẻ thành từng khúc bó lại đem đến nộp, trạm trưởng ngậm ngùi chấp nhận và kèm theo 1 lời khen dằn mặt “ mày khá lắm”. Đứa tìm dây, đứa tìm trái dương và chúng tôi cùng ngồi lại sâu chuỗi và cuối cùng cũng được 1 thành phẩm dễ thương.

Chưa dừng lại ở đó, trạm trưởng An đưa cho đội tôi 1 mảnh giấy với gợi ý bên trong là Nokia + 1 dãy số và không nói gì thêm. Với sự thông minh của Liễu đội tôi đã tìm ra lời giải “chúng tôi là một”. Vượt qua những thử thách khó khăn của trạm cuối, chúng tôi được trạm trưởng An vui vẻ cho điểm 9 và yêu cầu đến gặp người hay đi lang bang nhất. Đến gặp người hay đi lang bang (Lợi) chúng tôi gặp đội DZO đang thực hiện thử thách bắt bạn Thành lại và tặng bạn Thành 1 nụ hôn kêu cái chóc , và đương nhiên người thực hiện nụ hôn ấy với Thành là bé Hiên khóc nhè.

Trải qua những thử thách đó và cả những thử thách của nhóm khác như tìm hạt dương, nối tóc dài 3m… 3 đội chúng tôi đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và tập trung lại giao bảng điểm cho trạm trưởng Lợi rồi kể nhau nghe về chuyến hành trình của mình.

​​6. ​Về khuya

Đêm đã về khuya, lúc này mọi người đã thấm mệt và lửa trại bắt đầu được nhóm lên, chúng tôi nối vòng tay lớn tròn quanh đống lửa và chơi đàn guitar, cùng cất lên những ca khúc tập thể, cùng nghe Q Minh và Minh mập hát tặng nhóm để bù lại sự hành xác mà trạm trưởng đã đày đọa các nhóm.

Hát hò đuối sức chúng tôi gom lại ngồi sát bên nhau nghe An, Kiều, Thảo kể chuyện ma. Giữa khu rừng dương tối om hoang vu đó, tôi là đứa ko sợ ma nhưng cũng lạnh sống lưng và không còn can đảm để ngồi nghe hết câu chuyện.

Nồi cháo khuya đã sẵn sàng, chúng tôi dọn ra và nhậu hải sản với 7 lít rượu được mang lên từ Sài Gòn + 1 thùng Heiniken do Thảo tài trợ. 

Cuộc vui có lẽ mới chỉ bắt đầu thì cơn mưa ào xuống và khoảnh khắc này mới thật sự thể hiện cái tình của 08DQD3. Cả lều lá và lều bạt đều bị dột mưa không thể trú chân được. Thành gọi điện thoại cho quản lí trại nhưng họ thật vô trách nhiệm và để mặc chúng tôi giữa tình cảnh như thế.

Không thể qua đêm trong mưa như vậy, các bạn nam kéo tấm bạt và áo mưa che cho các bạn nữ qua 1 cái lều khác cũng bị dột nhưng có phần đỡ hơn.

Nhìn cảnh các bạn nam lăng xăng chạy ngoài mưa để tìm cách đưa nhóm đến chỗ trú, cảm giác của những bạn nữ như tôi đều hoang mang vì trời mưa nhưng lại xúc động và hạnh phúc vì mình có được những người bạn tuyệt vời như vậy. Trong lúc trú chân tạm ở 1 mái che khác, Thành đã gọi được bác tài xế xe của nhóm để đưa chúng tôi đi tìm khách sạn.

Bước lên xe người đứa nào cũng nhem nhuốc đất cát bùn lầy, một vài bạn nam thì bị ướt sũng. Cái hình ảnh đó làm tôi thật sự cảm kích và quá đỗi xúc động trước sự hi sinh quên mình của các bạn. Đi trả giá 2-3 khách sạn, cuối cùng chúng tôi cũng được nghỉ ngơi tại 1 khách sạn lớn với giá cả phải chăng.

​​7. ​Sau cơn mưa trời lại sáng

7h sáng hôm sau, chúng tôi gọi nhau dậy, trả phòng và tiếp tục cuộc hành trình. Nhóm được đưa đến một quán café đẹp và ngắm biển ở đó. Trạm dừng chân tiếp theo mà chúng đến là Tượng Chúa Giêsu. Nhiều người đã thấm mệt nên chỉ còn lại vài người leo lên tượng đài, cảm giác đọng lại trong tôi lúc đó là đôi chân của tôi mỏi nhừ và cứng lại nhức nhói. 11h xe chúng tôi tiếp tục lăn bánh đến Long Thành để mua sắm và tham quan. Đến gần 3h xe về đến Sài Gòn và chúng tôi chia tay nhau kết thúc chuyến đi đầy kỉ niệm và chứa chan tình đoàn kết.

​Trả lời phỏng vấn sau 1 đêm kinh hoàng :)))
​Tiếc trái dưa hấu, câu chuyện giờ đã đi vào huyền thoại
​Buổi sáng bơ phờ

​​8. Kết thúc

"

​Chuyến đi đã kết thúc nhưng cảm giác vui và hạnh phúc vẫn còn đọng lại trong tim mỗi thành viên của chuyến hành trình. Những niềm vui, tiếng cười, thậm chí là những giọt nước mắt giận dỗi, những lúc cười khoái trá hay lúc bối rối hoang mang khi đụng phải khó khăn chúng tôi đều đã trải qua và ở đó chúng tôi nhận ra cái tình người, sự gắn bó yêu thương đùm bọc nhau. Đã nhiều lần tham gia những chuyến dã ngoại của lớp nhưng đây là chuyến đi mà tôi cảm thấy vui và thật sự hạnh phúc khi có được những người bạn như các bạn. Tôi và tất cả những người có mặt trên chuyến xe ấy đều không bao giờ quên được những kỉ niệm đẹp trong chuyến đi này. Cảm ơn ban tổ chức, đặc biệt là Lợi, Thành, Tuyên, An đã cho chúng tôi có được chuyến đi đầy ý nghĩa và mang tính nhân văn như vậy. Tôi yêu các bạn, tôi yêu 08DQD3.


​Nguyễn Thị Tường Vân ​Ban biên tập

Sự kiện họp mặt 2018

​​​Đường lâu không đi, đường đầy cỏ dại
Người không qua lại, người thành người dưng.